XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Tình yêu kiên cường hơn cái chết


Tình yêu kiên cường hơn cái chết

Tác giả: Lạc Hòa

Dịch giả: Lâm Thúy Kim

Giới thiệu

Trong tất cả những năm tháng của hai kiếp người, cô dùng “lời nói dối để giải bày tình yêu vô tư lợi nhất.

Hơi lạnh thấm đượm linh hồn, những dòng chữ cũng bắt đầu rưng rưng nhỏ lệ…

Trong đời, ai cũng luôn phải có một tình yêu như thế một lần, khiến bạn khóc, khiến bạn cười, khiến bạn không sao quên được, dầu kiếp này, rồi lại kiếp nữa trôi qua.

Nếu bạn bỏ lỡ quyển sách này, có lẽ không bao giờ biết rằng tình yêu thực sựtừng trở lại...

"Nước ập đến, em đứng trong làn nước chờ anh; lửa bùng cháy; em nằm giữa tro tàn đợi anh"

Trong đời, ai cũng từng có một tình yêu như thế khiến bạn khóc, khiến bạn cười, khiến bạn không sao quên được, dầu kiếp này rồi lại kiếp nữa trôi qua.

Câu chuyện là minh chứng rõ ràng nhất cho sự bất tử của tình yêu. Hai nhân vật chính đã vượt lên những định kiến của nhân gian, bước qua ranh giới sinh tử để đến với nhau.

Tình yêu kiên cường hơn cái chết là câu chuyện về một tình yêu tay ba kỳ lạ. Cố Hạo Ninh là giám đốc một công ty lớn, đẹp trai, có tài, có một gia đình yên ấm cùng một người vợ giỏi giang, thế nhưng, tình yêu chưa bao giờ tìm đến với anh. Trong một chuyến công tác ở Pháp, Hạo Ninh đã gặp được một nửa đích thực của mình, cô sinh viên Vu Tiểu Phong.

Đọc cuốn sách này, những người đã yêu và đang yêu sẽ bắt gặp chính mình trong đó với những cung bậc cảm xúc thân thuộc của tình yêu và tuổi trẻ.

Kể từ đó, Cố Hạo Ninh luôn mang trong lòng hình bóng của Vu Tiểu Phong. Chìm đắm trong tình yêu và day dứt mà anh quên mất rằng, người vợ chính thức của mình - Lâm Nhược Kỳ - đang không có được một gia đình hạnh phúc.

Hai năm sau, duyên phận đã khiến Cố Hạo Ninh và Vu Tiểu Phong gặp lại. Cả hai đều nhận thấy đối phương là một nửa đích thực của mình.

Cố Hạo Ninh đã bất chấp tất cả, từ gia đình cho đến những điều tiếng xã hội để đến với Vu Tiểu Phong. Anh quyết định ly hôn với Lâm Nhược Kỳ để được danh chính ngôn thuận đến với người con gái mình yêu.

Thế nhưng, Lâm Nhược Kỳ không chấp nhận ly hôn. Cô hận Vu Tiểu Phong đã cướp mất người đàn ông của mình và thề sẽ tìm mọi cách để trả thù cả hai người, thậm chí bằng cái chết.

Lâm Nhược Kỳ sắp xếp kế hoạch hại chết Vu Tiểu Phong. Do trong quá khứ giữa Lâm Nhược Kỳ và Hắc vô thường, kẻ cai quản việc sinh tử nơi nhân gian, có giao ước. Hắc vô thường phải làm cho Lâm Nhược Kỳ một việc, nên cô đã nhờ chuyển linh hồn của Vu Tiểu Phong vào cơ thể mình.

Liệu tình yêu của Cố Hạo Ninh và Lâm Tiểu Phong có đạp bằng mọi chông gai trắc trở để đơm hoa kết trái? Mưu mô của Lâm Nhược Kỳ có phá vỡ được một tình yêu đích thực?

Tác giả

Lạc Hòa

Chuyên gia quản lý marketing, nhà phân tích thị trường của doanh nghiệp nổi tiếng, đã đặt chân qua nhiều nước Á Âu.

Tiểu thuyết mang đậm phong cách trời Âu Tình yêu kiên cường hơn cái chết và tiểu thuyết bán tự truyện du học Pháp Ánh trăng xứ Clermont đều từng nằm trong top sách mới bán chạy của trang dangdang.com. Nếu như anh nói anh yêu em đoạt hạng nhất sách mới bán chạy nhất của trang dangdang mảng tiểu thuyết tình cảm, đã được mua bản quyền xuát bản ở Đài Loan, Việt Nam, dựng kịch phát thanh và truyền hình.

Các tác phẩm đã xuất bản của Tủ sách Văn học Amun:

- Lạc chốn phù hoa

- Sổ tay sử dụng đàn ông

- Hãy nhắm mắt khi anh đến

- Mệnh phượng hoàng

- Mùa đông ấm hoa sẽ nở

 

Mở đầu

“Ngươi… thực sự muốn làm thế ư?” Người đàn ông áo đen hỏi cô gái tóc ngắn xinh đẹp trước mặt.

“Đúng!” Cô gái trẻ đáp một cách dứt khoát.

Người đàn ông nhìn cô gái vẻ bất lực, thở dài, cố gắng khuyên nhủ lần cuối: “Cô ấy vốn đã chết rồi. Ngươi nên biết, ngươi kéo dài sinh mạng cho cô ấy, trước khi cô ấy chết lần nữa, bản thân ngươi cũng không có cách nào bước vào vòng luân hồi, không thể siêu sinh. Ngươi nên biết nhân gian một ngày bằng địa phủ một năm…”

Cô gái trẻ mỉm cười, nụ cười khiến người nhìn lạnh thấu xương. “Tôi thừa biết ả đã chết, chính tay tôi giết 㡠Nhưng giờ tôi đổi ý rồi! Dù sao tôi cũng không còn lưu luyến gì với thế giới đó nữa, hà tất phải chuyển thế đầu thai! Dẫu phải làm cô hồn dạ quỷ trôi dạt nơi địa phủ cả ngàn năm, vạn năm, tôi cũng chẳng quan tâm!”

Cô lạnh lùng nhìn cô gái tóc dài đang hôn mê kia, nơi đáy mắt, ngọn lửa hận thù bùng cháy đỏ rực. “Tôi chỉ muốn ả nếm thử mùi vị bị người mình yêu căm hận, bỏ rơi, đau khổ đến sống không bằng chết, rơi vào hố sâu tuyệt vọng cùng cực!”

“Ngươi… hà tất phải như thế!” Trên gương mặt trắng bệch của người đàn ông áo đen như hằn sâu bao nỗi tang thương chồng chất. Hắn chính là Hắc Vô Thường của Minh giới, hôm nay vốn phải thu nhận hai hồn phách chết oan này nhưng do hắn còn món nợ với cô gái nên phải giúp đỡ cô thực hiện một nguyện vọng. Chỉ là hắn không ngờ, cô sẵn sàng từ bỏ siêu sinh để nguyển rủa người đã bị cô hại chết kia! Rốt cuộc căm hận sâu đến đâu? Oán hờn của cô lớn đến nhường nào?

Nhìn vẻ kiên định đầy thê lương trên gương mặt cô, trong lòng Hắc Vô Thường trĩu nặng bao cay đắng, nỗi đau đã lâu không nếm trải lại dâng trào. Bất luận ra sao, hắn cũng phải giúp cô thự hiện nguyện vọng trước, đây là điều hắn phải trả.

Tay Hắc Vô Thường run rẩy phủ lên đôi mắt cô, ngay khoảnh khắc cô nhắm mắt, hắn nhẹ nhàng, nhanh chóng rút lấy hồn phách cô, đưa vào túi trữ hồn của mình rồi mang hồn phách của cô gái tóc dài đang hôn mê kia chầm chậm đưa vào trán của cô gái trẻ, đồng thời lầm rầm niệm chú: “Nghe đây, ngươi vốn tuyệt mạng hôm nay nhưng do cơ duyên tình cờ, ta ban cho ngươi một cơ hội tái sinh. Từ nay về sau, ngươi phải sống tiếp dưới thân phận mới. Đây là thiên cơ, nhất định không được tiết lộ! Nếu không, không những bản thân ngươi mất mạng mà còn liên lụy đến kẻ ngươi yêu thương nhất! Hãy nhớ lấy, nhớ lấy!”

 

Phần 1: Sao thấu tình này

Chương 1: Tỉnh mộng

Vì anh mở khóa thời gian để tình này tự do bay cao… không còn trói buộc.

Em cùng anh trải nghiệm, mỗi phút giây đều không hối hận.

Quá khứ, tương lai khẽ khàng đan xen, xin hãy thứ tha, dòng nước mắt ngọt ngào.

Cảm ơn đời này cùng anh bên nhau, trong khoảnh khắc hạnh phúc ấy…

Khoảnh khắc hạnh phúc.

Nhạc chuông điện thoại du dương không ngừng vang vọng giữa nghĩa trang hiu quạnh. Bài nhạc này là do Vu Tiểu Phong thời sinh tiền cài vào di động của Cố Hạo Ninh. Lúc đó, nụ cười của Tiểu Phong ấm áp, rạng rỡ tựa ánh nắng ngày xuân. Cô khẽ khàng gối đầu trên vai Cố Hạo Ninh, nói với anh: “Cố Hạo Ninh, em rất thỏa mãn… khoảnh khắc hạnh phúc này!”

Giờ đây, người xưa đã khuất, cùng một giai điệu, vang bên tai Cố Hạo Ninh chỉ còn là nỗi đau thương.

Cuối thu, trời vừa nhá nhem tối, gió thổi từng cơn lạnh buốt, Cố Hạo Ninh chẳng mảy may hay biết, vẫn lặng lẽ ngồi tựa vào tấm bia, bất động. Ánh chiều tà đỏ rực, bóng của anh xiên xiên kéo dài trên nền đất, chập vào làm một với bia mộ, tựa như đôi tình nhân đang ôm siết, quấn quýt đến tan nát cõi lòng.

“Anh à, không còn sớm nữa, chúng tôi phải đóng cửa, anh về đi thôi!” Ông cụ quản trang chậm rãi bước đến bên Cố Hạo Ninh, dịu giọng khuyên lơn.

Suốt một tháng nay, cứ cuối tuần, ông lại trông thấy chàng trai này đến đây từ sớm rồi lặng lẽ ngồi tựa bên bia mộ như vậy, từ sáng đến tối, tư thế hầu như không đổi. Nỗi thống khổ và bi thương sâu đậm nhường ấy, đến cả người trông coi nghĩa trang suốt mấy chục năm nay, sớm quen cảnh sinh ly tử biệt như ông cũng không khỏi xúc động.

Nghe thấy ông cụ thúc giục, Cố Hạo Ninh trầm mặc chống tay lên tấm bia, đứng dậy. Vì ngồi quá lâu nên hai chân anh tê rần. Màn đêm dần buông, hồi lâu sau, Cố Hạo Ninh mới chuyển ánh nhìn sang hướng khác, khẽ gật đầu với ông cụ rồi chậm rãi bước ra khỏi nghĩa trang.

“Hôm nay con đi đâu? Gọi mãi cũng không thấy ai bắt máy! Sao con không đến bệnh viện thăm Lâm Nhược Kỳ?” Vừa về đến nhà, cha của Cố Hạo Ninh bắt đầu chất vấn anh với vẻ bất mãn.

Từ khi Lâm Nhược Kỳ gặp tai nạn nằm viện, cha mẹ Cố Hạo Ninh bèn chuyển đến nhà con trai để chăm sóc anh. Cha anh không biết giữa anh và Lâm Nhược Kỳ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhìn Cố Hạo Ninh có vẻ đau buồn cùng cực nhưng lại hiếm khi đến bệnh viện thăm vợ.

“Công ty có việc ạ!” Cố Hạo Ninh mệt mỏi đáp, không giải thích gì thêm.

“Công ty có việc gì quan trọng mà đến cả chút thời gian đi thăm Nhược Kỳ cũng không có?” Cha anh không nén được tức giận.

Lâm Nhược Kỳ là con gái bạn thân lâu năm của cha anh, ông dõi theo Nhược Kỳ từ tấm bé, xem cô như con gái ruột. Nhất là sau khi người bạn già không may qua đời, ông càng hy vọng Cố Hạo Ninh có thể đối xử tốt với Lâm Nhược Kỳ. Nhưng hơn một tháng nay, Cố Hạo Ninh chẳng hề hỏi han, đếm xỉa đến Lâm Nhược Kỳ đang nằm hôn mê bất tỉnh, hễ cuối tuần là biệt tăm cả ngày khiến ông không sao hiểu nổi.

“Được rồi, ông nó! Con nó cũng đã mệt lắm rồi, ông đừng nói nữa, ăn cơm trước đã!” Mẹ Cố Hạo Ninh ngắt lời chồng, dọn cơm nước lên, thúc giục hai cha con ngồi vào bàn ăn.

“Hạo Ninh gần đây công việc của con bận rộn lắm à? Cuối tuần còn phải tăng ca sao?” Bà vừa múc canh vừa hỏi.

“Dạ, cũng tạm ạ!” Cố Hạo Ninh cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt quan tâm của mẹ. Anh không muốn nói dối nhưng cũng không thể nói với cha mẹ rằng, cứ cuối tuần, anh lại đến trước mộ của Vu Tiểu Phong.

“Mai là Chủ nhật, nếu rảnh thì con đến thăm Lâm Nhược Kỳ một chút nhé? Dù gì nó cũng là vợ con, giờ lại thành ra thế này, con là chồng, tốt xấu gì vẫn phải quan tâm một chút.” Bà đưa chén canh cho Hạo Ninh, ánh mắt yêu thương mang đầy vẻ thông cảm, mệt mỏi và đau buồn.

Hơn một tháng nay, bà ít nhiều cũng nhận ra giữa Cố Hạo Ninh và Lâm Nhược Kỳ có vấn đề.

Tuy Cố Hạo Ninh rất ít khi nói ra những sai trái của Lâm Nhược Kỳ trước mặt cha mẹ nhưng dù gì bà cũng là người dõi theo cô khôn lớn, biết rõ tính cách con dâu cực kỳ bướng bỉnh, ngang ngược, thực ra lúc đầu bà không tán thành chuyện con trai cưới Lâm Nhược Kỳ. Nhưng bây giờ, hai đứa đã kết hôn, Lâm Nhược Kỳ lại xảy ra chuyện lớn thế này, về tình, về lý, Hạo Ninh đều không thể bỏ mặc hoàn toàn như vậy. Cho nên, bà cũng chỉ còn cách dịu giọng khuyên lơn.

Cố Hạo Ninh nhận ra sự thấu hiểu và bất đắc dĩ trong giọng nói của mẹ, bà ở giữa hai cha con anh, cũng rất khó xử. Dù có đau lòng đến đâu, anh cũng không nên phớt lờ cảm nhận của cha mẹ, đành buồn bã hứa sẽ tranh thủ đến thăm Lâm Nhược Kỳ.

Nguồn ebook:

Sáng hôm sau, Cố Hạo Ninh đang cùng cha mẹ dùng điểm tâm thì nhận được điện thoại từ phòng nội trú của bệnh viện nhân dân thành phố, báo là Lâm Nhược Kỳ đã tỉnh. Cha anh rất phấn khởi, hối thúc hai mẹ con mau đi xem sao. Cả gia đình ba người vội vàng chạy thẳng đến bệnh viện.

Lâm Nhược Kỳ nằm trong phòng bệnh đơn cao cấp. Do cô mới tỉnh dậy nên y tá chỉ cho phép từng người vào thăm. Nhìn ánh mắt mong đợi tha thiết của cha mẹ, Cố Hạo Ninh im lặng gật đầu rồi bước vào phòng bệnh.

Lâm Nhược Kỳ nằm im lặng trên giường, nắng vàng ấm áp đổ xuống ga giường trắng tinh, nhàn nhạt phủ lên một lớp vàng óng ả mỏng tang tựa cánh ve, khiến người con gái nằm trên giường bệnh trông mảnh mai, yếu ớt biết bao.

“Hạo Ninh…” Thấy Cố Hạo Ninh chậm rãi bước đến, nơi đáy mắt Lâm Nhược Kỳ gợn sóng, như bị mưa bụi làm ướt nhòa, nỗi mừng rỡ và mong ngóng đang dâng trào chợt im bặt ngay khi chạm vào đôi mắt của Cố Hạo Ninh.

Khi còn cách giường bệnh ba bước, Cố Hạo Ninh dừng lại, chẳng buồn tiến lên nữa. Trong mắt anh ngập tràn sự giá lạnh, không tìm thấy chút dịu dàng và ấm áp, thứ duy nhất lộ ra chỉ là những tia căm ghét và khó chịu không sao kìm nén. Anh khẽ thốt ra một câu: “Cô tỉnh rồi thì cố mà tĩnh dưỡng.”

Dứt lời, anh dứt khoát xoay người, sải bước đi thẳng ra ngoài, để lại Lâm Nhược Kỳ phía sau với lòng đau xót khôn xiết và gương mặt thảng thốt đến không dám tin.

Một lát sau, cha Cố Hạo Ninh bước vào. Ông mỉm cười, ngồi xuống bên giường của Lâm Nhược Kỳ, ôn tồn nói: “Mẹ con cũng muốn vào thăm con lắm nhưng bác sĩ chỉ cho từng người vào nên cha bèn vào trước. Nhược Kỳ à, con hôn mê suốt một tháng, cuối cùng cũng tỉnh lại, trên người còn đau lắm không? Đừng lo, cả nhà đã mời bác sĩ tốt nhất chữa trị cho con, con nhất định sẽ dần khỏe lại thôi…”

“Nhược Kỳ?!” Nhìn thấy cái tên này, cô gái nằm trên giường run bắn, người đang ngồi kế bên nói chuyện với mình là ai? Mình không hề quen ông ấy. Sao ông ấy lại gọi mình là Nhược Kỳ? Rõ ràng mình là Vu Tiểu Phong mà!

Vu Tiểu Phong như thoáng nhìn thấy một bóng ma áo đen, đôi mắt nâu đậm của hắn tỏa ra thứ ánh sáng quái dị, lạnh lùng nhìn cô chăm chăm, lời căn dặn tựa như chú nguyền hết lần này đến lần khác vang vọng mãi.

“Nghe đây, ngươi vốn tuyệt mạng hôm nay, nhưng do cơ duyên tình cờ, ta ban cho ngươi một cơ hội tái sinh. Từ nay về sau, ngươi phải sống tiếp dưới thân phận mới. Đây là thiên cơ, nhất định không được tiết lộ! Nếu không, không những bản thân ngươi mất mạng mà còn liên lụy đến kẻ ngươi yêu thương nhất! Hãy nhớ lấy, nhớ lấy!”

Người yêu thương nhất, chẳng lẽ là Cố Hạo Ninh? Vu Tiểu Phong mở to mắt thảng thốt, muốn hỏi rõ ngọn ngành nhưng bóng ma đó bỗng dưng biến mất, chỉ để lại hố sâu hoảng hốt và sợ hãi trong cô… Thân phận mới ư? Cô biến thành ai rồi? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cô?

“Gương, gương, đưa gương cho cháu, mau đưa gương cho cháu!” Vu Tiểu Phong gắng sức hét to nhưng cô thực sự quá yếu, những tiếng kêu thét đó, trong tai cha Cố Hạo Ninh chỉ là từng câu rên xiết vụn vỡ. Ông cúi thấp người lắng nghe một hồi, mới hiểu hình như cô muốn lấy gương, bèn vội vàng tìm y tá mang một chiếc gương đến, giơ lên trước mặt cô.

Không! Vu Tiểu Phong mở to mắt, nhìn bóng hình phản chiếu trong gương, vẻ mặt không thể tin nổi. Trời ơi, dung mạo của cô lúc này lại là Lâm Nhược Kỳ! Tại sao lại như thế?!

Chương 2: Mộng vỡ

Từ khi Vu Tiểu Phong tỉnh lại, ngày nào cha mẹ của Cố Hạo Ninh cũng đến thăm cô. Cô dần đoán ra được hai ông bà là ai, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật khó tin ấy, linh hồn của cô đã nhập vào thân xác của Lâm Nhược Kỳ. Cho nên, thân phận bây giờ của cô chính là vợ của Cố Hạo Ninh, Lâm Nhược Kỳ.

Vu Tiểu Phong muốn hỏi thăm vụ tai nạn giao thôm hôm ấy rốt cuộc là sao, cô muốn biết cơ thể của mình đã bị đưa đi đâu. Chẳng lẽ linh hồn của Lâm Nhược Kỳ nhập vào thể xác của cô ư?

Nhưng dường như cha mẹ của Cố Hạo Ninh không hay biết tới sự tồn tại của Vu Tiểu Phong, hai người cũng không rõ tình hình tai nạn lúc ấy, chỉ biết Lâm Nhược Kỳ bị thương nặng được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Khi cả hai hấp tấp chạy đến bệnh viện thì Lâm Nhược Kỳ đã hôn mê và ngày đầu tiên cô tỉnh dậy cũng là lần đầu họ nói chuyện với “Lâm Nhược Kỳ” sau tai nạn.

Mỗi lần suy nghĩ đến sự việc rối rắm, phức tạp này, Vu Tiểu Phong đều cảm thấy đầu mình rối như tơ vò. Cô mong gặp Cố Hạo Ninh biết bao, chí ít có thể tìm hiểu một chút tình hình từ anh. Thế nhưng, từ hôm tỉnh lại đến nay, sau khi Cố Hạo Ninh quăng cho cô một câu bảo cố mà tĩnh dưỡng thì chẳng hề đến thăm cô thêm lần nào.

Mỗi ngày Vu Tiểu Phong đều mong mỏi gặp anh, từ lúc mặt trời rọi những tia nắng đầu tiên, cho đến khi ánh chiều tà cuối cùng khuất sau màn đêm trĩu nặng. Ngày ngày, chờ đợi và ngóng trông. Thế nhưng, suốt nửa tháng trời đều chẳng thấy bóng dáng Cố Hạo Ninh, tựa như anh đã biến mất.

Nhìn Nhược Kỳ nằm trên giường bệnh mỗi ngày lại thêm buồn rầu, hao gầy, cha của Cố Hạo Ninh thực sự không thể kìm lòng được nữa. Ông gọi điện cho Cố Hạo Ninh, yêu cầu anh đến bệnh viện gặp Nhược Kỳ, đồng thời uy hiếp nếu anh không đến thì ông sẽ từ anh.

Vào một buổi trưa thứ Bảy, cuối cùng Cố Hạo Ninh cũng đến bệnh viện lần nữa. Để hai người có không gian yên tĩnh trò chuyện thoải mái với nhau, cha mẹ Cố Hạo Ninh bèn ra ngoài trước.

“Hạo Ninh…” Nhìn vẻ mặt thờ ơ, lãnh đạm của Cố Hạo Ninh, Vu Tiểu Phong không biết nên nói gì. Cô không ngừng nhắc nhở chính mình, không được để lộ thân phận, cô bây giờ là Lâm Nhược Kỳ! Nhưng cô không biết bình thường Lâm Nhược Kỳ nói chuyện với anh thế nào, rốt cuộc cô nên làm gì để đối diện với tình huống khó xử này đây?

“Cha tôi bảo cô mỗi ngày đều mong tôi tới, cô có gì muốn nói ư?” Cố Hạo Ninh kéo ghế, hờ hững ngồi kế bên giường. Anh vừa từ công ty đến thẳng đây, buổi sáng tham dự cuộc họp đến gần bốn tiếng, rất mệt mỏi. Anh đưa tay day day huyệt thái dương, mắt nhắm lại, cau mày hỏi Lâm Nhược Kỳ.

“Anh mệt lắm à? Thế thì anh về nghỉ ngơi đi!” Khó khăn lắm Vu Tiểu Phong mới gặp được Cố Hạo Ninh, cô rất muốn được ở cạnh anh lâu hơn. Nhưng trông thấy dáng vẻ mệt mỏi của Cố Hạo Ninh, cô lại không nhẫn tâm bắt anh ở lại, đành dịu giọng khuyên anh ra về.

“Có gì thì cô cứ nói thẳng đi, tôi cũng chẳng thường xuyên đến đây đâu.” Nhìn thái độ hiền dịu đến tội nghiệp của Lâm Nhược Kỳ, trong lòng Cố Hạo Ninh chẳng dâng lên chút thương xót. Tất cả sự dịu dàng và ấm áp của anh đều đã chôn sâu dưới lớp đất giá lạnh kia cùng Tiểu Phong rồi…

“Em… em muốn hỏi… Vu… Vu Tiểu Phong… sao rồi? Cô… cô ấy vẫn khỏe chứ?” Vu Tiểu Phong cố đè nén sự căng thẳng và sợ hãi trong lòng, khẽ khàng hỏi. Mong rằng vẫn còn cơ hội, có thể giúp linh hồn của cô quay về thân xác của mình.

“Vu Tiểu Phong?” Nghe thấy câu hỏi của Lâm Nhược Kỳ, tay Cố Hạo Ninh dừng lại. Anh chầm chậm hé mắt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lâm Nhược Kỳ, hỏi với vẻ không thể tin nổi: “Cô còn mặt mũi mở miệng hỏi Vu Tiểu Phong có khỏe không ư?” Đôi mắt của Cố Hạo Ninh đột nhiên chứa đầy oán hận, buốt lạnh đến đáng sợ, khiến con tim Vu Tiểu Phong chợt run bắn. Cô không kìm được khẽ co người lại, chưa bao giờ cô thấy vẻ mặt Cố Hạo Ninh lại lạnh lùng, dữ tợn đến vậy.

“Lâm Nhược Kỳ, cô một tay sắp đặt vụ tai nạn, chính cô đã đẩy Tiểu Phong vào chỗ chết! Giờ cô lại còn hỏi tôi, Tiểu Phong, cô ấy có khỏe không? Cô còn mặt mũi mở miệng hỏi được ư?” Hễ nhớ đến cái chết thê thảm của Tiểu Phong, nỗi hận thù dâng đầy không sao kìm nén được, như dòng nham thạch phun trào thiêu đốt lòng anh. Anh chống tay lên chiếc tủ ở đầu giường, đứng dậy, toàn thân run rẩy.

“Vu Tiểu Phong, Vu Tiểu Phong chết rồi? Không, không, không, không thể nào, không thể nào!” Vu Tiểu Phong mở to mắt, lắc đầu nguầy nguậy, cô chết rồi ư? Chết rồi ư? Vậy linh hồn của Lâm Nhược Kỳ thì sao? Chẳng lẽ suốt đời này, cô buộc phải sống trong thân phận của Lâm Nhược Kỳ ư? Không, không, không!

“Không thể nào? Trước khi tìm gặp Vu Tiểu Phong, cô đã tháo bỏ túi khí an toàn ߠghế lái phụ. Lúc tông xe, cô cố tình tông qua ghế lái phụ! Lâm Nhược Kỳ, cô tính toán trăm phương ngàn kế, sắp đặt âm mưu lâu như thế, không phải là muốn dồn Tiểu Phong vào chỗ chết sao?! Cô tưởng bản thân cô cũng bị thương thì tôi sẽ không nghi ngờ cô? Có thể gạt được tôi ư? Tôi nói cho cô biết, Lâm Nhược Kỳ, nếu không phải nghĩ đến tình cảm bao năm nay của chúng ta, nghĩ đến cảm nhận của cha mẹ tôi, tôi tuyệt đối không tha cho cô! Cô là hung thủ giết người, hung thủ giết người!” Cố Hạo Ninh điên cuồng quay về phía Lâm Nhược Kỳ gào thét, nỗi thống khổ mãnh liệt, nỗi đau nặng trĩu đó dồn bức Vu Tiểu Phong khiến cô không thể chịu nổi, thút thít khóc, trở người xuống giường nhưng liền bị Cố Hạo Ninh hất ra, đập mạnh xuống giường.

“Không, Hạo Ninh, không, em không có, em không có… em không phải… em… Đừng tàn nhẫn với em như thế, đừng tàn nhẫn với em như thế…” Vu Tiểu Phong bò về phía Cố Hạo Ninh, từng chút, từng chút một, cú đẩy ban nãy đã khiến vết thương trên người cô toác ra, máu chảy ròng ròng. Nhưng cô chẳng hề hay biết.

Cô ôm ghì lấy chân của Cố Hạo Ninh, khóc nức nở như đứt từng khúc ruột. Sao lại như thế? Sao lại như thế? Cô trăm cay nghìn đắng tỉnh lại, gắng vượt qua bao đau đớn, tại sao lại đối mặt với tình huống đớn đau nhường này? Người mà cô yêu nhất lại hận cô đến tận xương tủy, còn cô thậm chí đến cả cơ hội giải thích cũng không có. Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với cô đến thế? Tại sao?

Cô tha thiết muốn nói cho anh biết, cô không phải là Lâm Nhược Kỳ, cô là Vu Tiểu Phong! Nhưng lời nguyền kinh sợ kia cứ vang mãi, như sấm rền bên tai, khiến mọi lời giải thích của cô đều nghẹn đắng nơi cổ họng. Cô không thể nói, cô không dám nói!

“Tàn nhẫn? Cô còn bảo tôi tàn nhẫn ư? Lâm Nhược Kỳ, rốt cuộc là ai tàn nhẫn hả? Khi cô đẩy Tiểu Phong vào chỗ chết, khi cô dồn tôi vào địa ngục, cô có từng nghĩ, cô có thể đừng tàn nhẫn đến thế không? Cô có từng cho tôi và cả Tiểu Phong một chút xíu cơ hội không? Cô không có, Lâm Nhược Kỳ, cô không có!”

Cố Hạo Ninh lùi lại, ngồi phịch xuống nền nhà, miệng dồn dập chất vấn. Đáy mắt anh rực đỏ bởi nỗi hận hừng hực bùng cháy.

Anh nhớ lại ngày hôm đó, khi anh vội chạy đến hiện trường vụ tai nạn, Lâm Nhược Kỳ đã được đưa lên xe cấp cứu, còn Tiểu Phong thì lặng lẽ nằm gục giữa vũng máu, cả thân người kẹt cứng giữa bảng điều khiển và ghế ngồi. Cái bảng điều khiển đó ngập sâu trong thân thể mỏng manh của Tiểu Phong, cơ hồ như xuyên qua toàn bộ phần bụng của cô…

Hôm đó, anh quỳ xuống cầu xin cảnh sát giao thông, cầu xin người đi đường, cầu xin bác sĩ cứu lấy Tiểu Phong nhưng chẳng ai đoái hoài. Cảnh sát nói với anh rằng Tiểu Phong đã chết, chết ngay tại chỗ, không cứu được đâu! Nhưng anh không tin, anh tuyệt đối không tin!

Bất chấp hai bàn tay bị những mảnh kính cứa rách, máu chảy đầm đìa, bất chấp đôi vai bị bảng điều khiển cứng cáp đè nặng đến đau nhức, anh chỉ biết gắng sức đẩy, kéo, điên cuồng đẩy bảng điều khiển ra, hết lần này đến lần khác. Cuối cùng, anh đã ôm được Tiểu Phong ra ngoài nhưng cơ thể của cô đã trở nên lạnh giá. Mặc cho anh kêu gào thế nào, ôm hôn thế nào, hơi ấm cũng không lan tỏa trên thân xác giá lạnh kia, nhịp đập trái tim cũng không trở lại… Tiểu Phong của anh, người con gái mới hôm trước còn cười dịu dàng là thế, mà giờ đây đã rời bỏ anh như vậy, thậm chí không để lại một câu nào!

“Lâm Nhược Kỳ, kẻ tàn nhẫn chính là cô! Là cô! Tôi không bao giờ tha thứ cho cô, không bao giờ!” Cố Hạo Ninh gỡ những ngón tay đang ôm chặt anh, từng ngón, từng ngón một rồi lảo đảo đứng dậy, túm Lâm Nhược Kỳ, lôi lên giường. Trông thấy cô khóc lóc thảm thiết đến toàn thân run rẩy, người đầm đìa máu, cuối cùng Cố Hạo Ninh giúp cô nhấn chuông cấp cứu ở đầu giường, sau đó xoay gót đi ra khỏi phòng, không hề quay đầu lại.

“Không, Hạo Ninh, không!” Nhìn bóng dáng cự tuyệt của Cố Hạo Ninh, Vu Tiểu Phong lao ra khỏi giường, ngã nhào xuống nền nhà, lồng ngực đau buốt, cuối cùng cô không gắng gượng được nữa, trước mắt vụt tối sầm, cô lại chìm vào hôn mê…

Chương 3: Sống lại

“Tích!!” Máy giám sát kết nối với phòng bệnh 302 đột nhiên phát ra tiếng báo động chói tai giữa phòng trực y tá tĩnh lặng.

“Bệnh nhân phòng 302 nhấn chuông cấp cứu! Nhanh, đi báo bác sĩ Giang mau!” Vừa nghe thấy tiếng chuông, cô y tá trực lập tức vừa bảo người đi gọi bác sĩ vừa chạy tới phòng 302. Không lâu sau, một anh bác sĩ mặc áo blouse trắng vội vàng chạy đến.

“Xảy ra chuyện gì? Tại sao bệnh nhân lại như vậy?” Bác sĩ điều trị Giang Hàn Phi vừa bước vào phòng bệnh, suýt nữa giật bắn người, bệnh nhân nằm hôn mê bất tỉnh, vết thương trên đầu và thân người đều toác ra, máu nhuộm đỏ trang phục, cả gian phòng ngập trong mùi máu tanh lạnh giá.

“Cái này, em cũng không biết… Hồi nãy, hình như chồng cô ấy đến thăm…” Cô y tá trực ca vô cùng buồn bực, ai ngờ thân nhân đến thăm bệnh lại gây ra chuyện như vậy chứ? Thật là quá quắt!

“Được rồi, đừng nói nữa! Mau kiểm tra tình trạng bệnh nhân hiện giờ đi!” Giang Hàn Phi cắt ngang lời giải thích của cô, cùng cô dìu bệnh nhân lên giường, bắt đầu kiểm tra.

Giang Hàn Phi khâu lại vết thương, bôi thuốc, băng bó lần nữa. Phải mất hai tiếng đồng hồ, anh mới xử lý xong các vết thương của Lâm Nhược Kỳ.

Cuối cùng, Lâm Nhược Kỳ hé mở mắt nhưng dường như không cảm thấy đau đớn, chỉ nhìn trần nhà, ánh mắt đờ đẫn. Đôi mắt vốn sáng ngời giờ chìm trong u tối, chẳng thấy được chút sắc màu, nước mắt hòa cùng những vệt máu chưa kịp lau lăn dài trên má, đọng lại thành từng giọt lệ máu, vương vãi trên gối, trông kỳ quái đến hãi hùng.

Giang Hàn Phi im lặng nhìn Lâm Nhược Kỳ nằm trên giường bệnh, không khỏi sinh lòng hoài nghi. Lần cấp cứu trước, rõ ràng ý chí sinh tồn của Lâm Nhược Kỳ rất mãnh liệt, sau khi tỉnh lại, cô cũng luôn cố gắng phối hợp điều trị. Tại sao bỗng dưng cô như mất hết sức sống, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng trĩu nặng đến nghẹt thở kia?

Anh nhớ lại hồi Lâm Nhược Kỳ vừa được đưa vào bệnh viện, vết thương của cô vô cùng nghiêm trọng, đầu bị va đập mạnh, nội tạng bị xuất huyết. Đã có lúc anh tưởng rằng cô khó mà sống sót, hoặc có cứu sống được thì cũng sẽ biến thành người thực vật. Thế nhưng, cô gái với vẻ ngoài mảnh dẻ này lại từng bước, từng bước gắng gượng vượt qua. Nửa tháng trước, khi trông thấy cô cuối cùng cũng tỉnh dậy, anh đã cảm thấy rất vui mừng.

Sau khi tỉnh lại, Lâm Nhược Kỳ vẫn luôn phối hợp điều trị. Dù phải tiêm bao nhiêu mũi, uống bao nhiêu thuốc cô chưa một lần oán trách, cũng không tùy tiện nổi giận với y bác sĩ như các bệnh nhân khác. Cô lúc nào cũng dịu dàng, nhã nhặn, mỗi lần gặp anh, đều mỉm cười lịch sự. Mỗi lần anh điều trị cho cô, cô đều khẽ nói cảm ơn. Giang Hàn Phi đã từng gặp không ít những người phụ nữ xinh đẹp lại không chút gai góc, trầm lặng, nhu mì tựa dòng nước ấm áp như Lâm Nhược Kỳ thì thật sự rất hiếm gặp.

Dần dần Giang Hàn Phi bắt đầu để ý đến Lâm Nhược Kỳ. Anh phát hiện hầu hết thời gian, cô đều thích ngồi lặng lẽ một mình trên xe lăn ngắm nhìn những tia nắng vương ngoài cửa sổ. Đôi lúc có hai cụ nhà đến thăm, cô cũng rất ít khi cất tiếng, chỉ khẽ cười, im lặng lắng nghe. Từ từ Giang Hàn Phi nhận ra nỗi bất lực và buồn bã của cô ẩn sau nụ cười mỉm đó. Mang những cảm xúc như vậy sẽ không có lợi cho sự hồi phục. Anh cũng đang định tìm cơ hội thích hợp để trò chuyện với cô. Giờ xem ra, tâm trạng của Lâm Nhược Kỳ đã u ám tột cùng, anh buộc phải lập tức can thiệp vào cảm xúc tiêu cực này của cô, nếu không, hậu quả sẽ rất khó lường.


Phan_15
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_7
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .